| רעש | noise | 噪声 | ||||
| רעש ש"ז רַעַש [רְעָשִׁים] 1.רעש | 1. noise n.m. 名阳 | 1. 噪声 zàoshēng | ||
2. רעש אֲדָמה = רעידַת אדמה | 2. earthquake | 2. 地震 dìzhèn | ||
| רעשן | rattle | 拨浪鼓 | ||||
| רעשן ש"ז רַעֲשָׁן [רַעֲשָׁנִים] בפורים נָהוּג להַרעיש ברעשנים .ѱ | 1. rattle n.m. 名阳 | 1. 拨浪鼓 bōlàng gǔ 传统上在普林节期间使用的。 chuántǒng shàng zài pǔlín jié qījiān shǐyòng de. | ||
| רעשן | ||||
| רעשן ש"ת רַעֲשָׁן ילָדים רעשנים רַעֲשָׁנית, רַעֲשָניים, רַעֲשָניות | noisemaker adj. 形 | 吵闹的孩子 chǎonào de háizi | ||