| אופי | character | 特点 | ||||
| אופי ש"ז אֹפִי 1. לַמָקום הזה יש אופי מיוּחָד. | 1. character n.m. 名阳 | 1.特点 这个地方有一个特殊的特点。 zhège dìfāng yǒu yīgè tèdiǎn. | ||
2. יֵש לו אופי נוח / חָזָק / טוב | 2. temperament | 2. 性格 他性格随和/坚强/良好。 tā xìnggé suíhe/jiānqiáng/liánghǎo. | ||
| אופיין | characterized | 为特征 | ||||
| אופיין פ' אֻפְיַן ע' אִפיֵין הצִיוּרים שלו מאופיינים בִּצבָעים עַזים . א.פ.י.נ/ פּוּעַל / אוּפְיַין, מְאוּפְיָין, יְאוּפְיַין ∞ | characterized (by) v. 被动 | 为特征 他的画作以鲜艳的色彩为特征。 tā de huàzuò yǐ xiānyàn de sècǎi wéi tèzhēng. | ||
| אופייני | typical | 典型的 | ||||
| אופייני ש"ת אָפְיָנִי אופייני = טיפּוּסי ההִתנַהֲגוּת שֶלו אופיינית ליֶלֶד מפוּנָק. אופיָינית, אופיָיניים, אופיָיניות | typical adj. 形 | 典型的 他的行为是典型的被宠坏的孩子的行为。 tā de xíngwéi shì diǎnxíng de bèi chǒng huài de háizi de xíngwéi. | ||
| אופיון | characteristic | 特点 | ||||
| אופיון | characteristic | 特点 | ||